Henry Tín Trần sanh năm 1985 tại Sunnyvale , thành phố Hoa Vàng,
trong môt gia đình truyền thống Việt nam.
|
Nguời ta thường
nói : “con út trút gia tài” nhưng đời tôi chẳng có gì ngoài tình thương yêu con
cái đồng đều, sự lo lắng và chăm sóc.
|
Trong ánh nắng thật chói chan
cuả những ngày đầu mùa hè, hôm nay thứ năm ngày mồng mười, tháng sáu, năm 2010,
đánh dấu buổi lễ ra trừơng của Andre,
|
Trời Michigan thật sự đi vào đông. Đã có những
cơn mưa tuyết kéo dài cả ngày. Hàn thử biểu thường chỉ trên dưới 40 độ F. Khí
trời lạnh, nhưng đối với những Michiganders thì cũng chỉ vừa đủ lạnh để mặt áo
ấm. Cái lạnh chưa đi thấu vào da thịt, chưa đi thấu vào xương tủy để làm tê tái
lòng người dân tỵ nạn viễn xứ. Vào mùa này, những ngày nắng ấm thật khan hiếm,
cũng khan hiếm như “không bao giờ, không bao giờ giữa mùa hè tuyết rơi” (lời
một bài hát rất quen thuộc). Thời tiết dạo này bất thường, nắng đó, mưa đó, lạnh
đó; thay đổi bất chợt, như tính tình của một bà mẹ chồng khó tính. Cũng giống
như những tên cai tù cộng sản, mà ngày thường chúng gọi các tù cải tạo là cải
tạo viên, có vẻ rất thân tình. Nhưng chỉ cần phạm một lỗi lầm nhỏ là bị chúng trở
mặt, lôi ra trước trại để xỉ vả, và gọi bằng cái danh từ khinh bỉ là “tên phản
động ngoan cố”, có khi bị chúng đánh đập rất dã man.
|

Thưa Quý vị, sở dĩ Loan thực hiện CD
“Vẫn Thương Màu Áo Trận” là để tưởng niệm đến tất cả những ngườI lính
VNCH đã hy sinh cho chúng ta có được sự hiện hữu tốt đẹp hôm nay trên xứ
lạ quê người.
Có rất nhiều bản nhạc, bài thơ nói về đời Lính. Tuy nhiên, theo Loan
nghĩ thì có vẻ bóng bẩy và văn hoa quá. Thật ra đời lính phải luôn luôn
đối đầu với những gian nan vất vả, mà ít được ai nhắc đến.
“Tay ghì súng, nghe mùi tang tóc đâu đây! Trong tâm khảm của người
lính luôn mong ước hậu phương được yên vui, mọi người dân có được những
bữa cơm, giấc ngủ thật bình yên không bị quấy nhiễu bởi đạn pháo của
quân thù...
| |