Nhiều người nói thương yêu lính nhưng mấy ai có tấm chân tình tỏ lộ
qua tiếng hát thiết tha, nồng nàn, diễn tả bằng lời ca điệu nhạc lòng
thương yêu lính ân cần cảm động như tiếng hát Thanh Loan?... Bởi Thanh
Loan thực lòng yêu thương và ngưỡng mộ những hy sinh kỳ vĩ của người
lính Việt Nam Cộng Hòa. Trong suốt chiều dài chiến tranh tàn khốc, biết
bao nhiêu cái chết anh hùng của người lính, biết bao nhiêu sự hy sinh
quả cảm, âm thầm hay chói sáng của những người lính miền Nam gan dạ, hào
hùng và lẫm liệt, không ngôn ngữ nào diễn tả cho đủ, không văn chương
nào nói ra cho hết.
Thanh Loan được sinh ra và lớn lên trong
thời chiến, trong cuộc đối đầu chủ nghĩa, xung đột Nam Bắc đầy khổ đau,
bất hạnh, bi thương, tang tóc của đất nước. Cho dù không trực tiếp va
chạm với súng đạn và chiến tranh, cô bé học trò trung học cũng thấu biết
mức độ hãi hùng bi thảm của cuộc tương tàn đẫm máu và vô ngần thương
cảm cho thân phận những người trai trẻ lên đường đi theo tiếng gọi núi
sông, gió sương gian khổ, hẩm hiu gục ngã nơi đầu rừng xó núi, xương
phơi rã mục chốn thảo nguyên, trên bãi ruộng, bờ sông hay tan tác cùng
con tàu tung nổ giữa lưng trời… để lại gia đình, bạn hữu, vợ con hay
người yêu một trời đau khổ, tiếc thương, tưởng nhớ.
Chúng ta đã
mất quê hương, đã xa đất nước, rầu buồn sống đời lưu lạc, thương cho vận
nước hẩm hiu, tiếc cho công lao chiến sĩ và bùi ngùi hoài vọng về khung
trời yêu dấu ngày xưa. Những người lính chiến sống còn sau cuộc tương
tranh, hôm nay trên đất nước người, đếm xem đã bao nhiêu ngày tháng tủi
buồn nghĩ nhớ đến quê hương, thương tiếc bạn bè đồng đội còn sống hẩm
hiu khổ nhục trong miền đất quê hương chẳng biết dung người ấy hay đã về
nơi vĩnh cửu, tiếc tưởng một thủa tung hoành trên các nẻo chiến trường
tạo những chiến thắng lẫy lừng… để ngậm ngùi và thấy bồi hồi rung động
khi nghe tiếng hát Thanh Loan với những bài ca về Lính.
Những
bài ca đầy nhắc nhớ ngày xưa. Những lời ca hoài niệm một thời vàng.
Thời của chúng ta có Saigon, có Việt Nam, có những mầu áo trận còn bám
đầy phấn bụi sa trường đi trong thành phố. Có thướt tha những chiếc áo
dài duyên dáng và vành nón e ấp che dấu nụ cười bẽn lẽn của những cô gái
xuân thì đang tuổi cài trâm mến yêu đời lính.
Thanh Loan hát
những bài ca của Lính, cho Lính và Người Yêu Của Lính, mượn âm nhạc để
nói lên những lời tri ân muộn màng nhưng cảm động, chân thành của những
người yên bình sống ở hậu phương. Tiếng hát Thanh Loan như tiếng con
chim nhỏ, không phải “ngứa cổ hót chơi”, mà là tiếng hót lảnh lót trên
ngọn cây rừng ca ngợi bình minh, ca ngợi công lao cùng những hy sinh vĩ
đại của người lính VNCH hiến dâng cho đất nước.
Thanh Loan
hát. Giọng hát đó không chỉ là tiếng hát thôi đâu. Có thể là tiếng hát
không hay bằng, sánh với, giống như những tiếng hát của những người ca
sĩ đã thành danh và điêu luyện. Mà chỉ khiêm nhường và giản dị xem như
tiếng hát học trò thủa nào nơi thành phố đó, ở chốn quê xưa, tổng hợp
của tất cả những thứ tình chân thật. Tình em gái hậu phương. Tình
trong sáng của cô bé học trò gửi cho người lính chiến không biết mặt
đang xông pha nơi phương trời lửa đạn xa mù tắp. Tình của người yêu bé
nhỏ dễ thương của Lính ngồi trong khung cửa nhớ mong người tình hiên
ngang lặn lội nơi gió cát. Tình người vợ trẻ nhớ thương chồng gian khổ
trên bước hành quân, tim chĩu nặng âu lo cùng những lời cầu mong sớm có
cuộc trùng phùng…
Cái hạnh phúc khổ đau của Lính và người yêu
thương Lính đã được Thanh Loan diễn tả qua những bài hát về Lính và cho
Lính. Hát tự nhiên. Hát với cả tâm hồn. Hát như nói lời âu yếm thủ
thỉ, hát như tiếng cười ngọt ngào nũng nịu đầy nhớ thương, kể lể tâm
tình. Hát lời vang lên tự đáy tâm hồn, tự phần sâu kín trong trái tim
nồng nàn sôi nổi những thương yêu đằm thắm dành cho người tình chinh
chiến ngày xưa của một thời đất nước không bình yên, của một đời trai
trẻ truân chuyên theo vận nước. Của những người trai thế hệ quên bỏ
tình yêu, tương lai, sự nghiệp cùng những thú vui riêng, lao mình vào
chốn cùng hiểm nguy, phóng mình vào nỗi chết cho giải đất miền Nam được
tồn tại, người dân miền Nam được sống còn.
Tiếng hát Thanh Loan
là niềm vui bé mọn nhưng vô cùng thắm thiết, là niềm an ủi êm đềm cho
những người chiến sĩ sau cuộc biển dâu đem thân lưu lạc, kiếm cung gác
bỏ, bụi phong trần rũ sạch, tóc đầy sợi bạc, dung nhan đã hoàng hôn,
lòng trầm lắng xuống rất nhiều… Đêm về ủ dột bùi ngùi nhớ về khung trời
dĩ vãng với chập chùng tưởng tiếc tuổi thanh xuân vừa từ giã sách đèn
bước vào đời binh nghiệp, xông pha chiến đấu khắp mọi miền đất nước…
Nghe tiếng hát Thanh Loan, lòng thấy rưng rưng, chan hòa rung động với
những hình ảnh và âm thanh ngày cũ…
DVAH
Dallas, Texas 06/12/2005