Tiểu bang Colorado vào lúc tàn thu, người lính già (NLG) tôi thấy
không chỉ đẹp bằng cảnh rừng Aspen. Đã đồng loạt chuyển sang màu vàng
bao phủ những dãy núi đồi của khuôn viên: “Rocky Mountain National Park”
tạo nên một cảnh đẹp thơ mộng lôi cuốn hàng ngàn du khách khắp nơi.
Kể
từ khi đặt chân lên miền đất tạm dung, nơi có núi cao rừng già để sống
nốt quảng đời còn lại của kiếp “Hổ Nhớ Rừng” cái nghề cai rừng tên gọi
là “Ranger”, một danh xưng mà NLG tôi lấy làm hãnh diện khi được tuyển
lựa đi thụ huấn tại các TTHL của quân đội Hoa Kỳ.
Đứng trước quang cảnh đồi núi, NLG tôi nhớ lại những kỷ niệm vui,
buồn, gian khổ, và tình đồng đội thắm thiết trong cuộc đời quân ngũ của
mình.
Vì nhiệm vụ, người viết đã từng có mặt tận hang cùng ngõ hẻm, từ đồng
bằng đến cao nguyên, băng rừng lội suối, vất vả ngày đêm để thu nhập
tin tức của những giặc cướp xâm nhập từ bên kia vĩ tuyến.
Nhớ lại kỷ niệm khó phai lúc chia tay với Phạm Duy Quang, người bạn
đồng khóa, Trưởng trại LLĐB/ Làng Vey, đã ngậm ngùi và cương quyết ra
lệnh cho toàn thể đơn vị kiệp thời di tản, khi căn cứ bị tràn ngập bởi
đoàn xe bọc thép của quân Cộng Sản Bắc Việt lần đầu tham chiến bên bờ
nam khu phi quân sự…Vai mang hơn chục cóc mìn Claymore, tay cầm súng
trường, lưng mang đầy lựu đạn mini với khẩu Browing, Quang đã ở lại với
làng Vey cho đến giờ phút cuối để cho quân trú phòng tại Khe Sanh phản
công đánh tan 3 sư đoàn thiện chiến CSBV của tướng CSBV Hoàng Minh Thảo.
Khe Sanh đã chiến thắng nhưng Quang đã không còn để nhận lãnh ân thưởng
từ bộ tư lệnh của Liên Quân Đồng Minh và QLVNCH.
Cùng với Lê Quang Nghĩa, trưởng trại LLĐB/Phượng Hoàng/Dakto/KonTum,
vừa mới chia tay nhau bằng những ly rượu tao ngộ thì khoảng một giờ sau,
NLG tôi đã phải ra lệnh trực thăng quay lại để đưa xác Nghĩa đến bệnh
viện tẩn liệm để chuyển về cho gia đình.
Thế rồi những tin không may lại dồn dập tiếp nối, các người bạn đồng
khóa đã hy sinh tại Pleime, Đức Cơ, xác đưa về An Khê nhờ phương tiện
của sư đoàn 1 Không kỵ Hoa Kỳ chuyển về quê quán.
Thương thay! Chiếc C.123 vừa mới cất cánh đã nổ tung trên phi đạo,
những thi hài đáng thương của các tử sĩ đã phải thu nhặt lại để tẩn niệm
lần thứ hai, và được viết thành danh “người chết 2 lần” trong một bài
hát của Trịnh Công Sơn…
Cũng như Vũ Mạnh Hùng, một người bạn thuộc TQLC sau khi giải tỏa trục
lộ giao thông cầu Bình Lợi năm Mậu Thân 1968, đã hy sinh trong một trận
truy lùng những đơn vị Cộng quân ẩn nấp tại rừng lá, tạo nên bao thương
tiếc để cho nhạc sĩ Trần Thiện Thanh viết lên bài hát “ Rừng lá thấp”.
Đồng
thời, NLG tôi cũng đón mừng tin Phan Tuấn Kiệt, mọt con Cheo của núi
rừng Ban Mê Thuột đã xuất sắc đánh tan đoàn xe tăng CSBV đang bao vây
phi trường Phụng Dực đưa toàn bộ binh sĩ cùng gia đình đến nơi an toàn.
Làm thân chiến sĩ là thế đó, một đời tung hoành trong lửa khói đầy
gian nguy đã ghi lại những hình ảnh hào hùng, những lưu luyến tình bằng
hữu trên những chiến tuyến trong những giờ thập tử nhất sinh…
Giòng đời lặng lẽ trôi mau, như hết Xuân rồi Hạ, NLG chưa vơi hơi Thu
mà phải sửa soạn chờ đông đến. Bỗng một hôm, điện thoại reo vang của
một người bạn cũ đồng khóa, đã từ lâu không gặp, báo tin và yêu cầu tham
dự buổi họp mặt đầu tiên tại Denver của anh em Thủ Đức & Đồng Đế.
Nhưngmột điều lý thú là NLG tôi được anh em giao cho công việc đi đón ca
sĩ có danh hiệu là “Người yêu của lính” từ miền Bắc California sang.
Lái xe xuống điểm hẹn , lòng NLG tôi thấy rộn rã vui vẻ pha lẫn sự ưu
tư chỉ vì giọng trầm ấm của người trong phone để rồi nhớ tới giọng nói
êm ái, ngọt ngào của cô em gái Dạ Lan ngày nào. NLG tôi tự hỏi đây là mơ
hay thực?
Gặp nhau, sau lời chào hỏi, người con gái đã tự giới thiệu: Ca Sĩ
Thanh Loan, ái nữ của một cựu sĩ quan cao cấp xuất thân từ khóa 3 của
trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, đến Denver, Colorado để góp tiếng hát
trong đêm hội ngộ của các cựu sinh viên sĩ quan trường Bộ Binh Thủ Đức
và Đồng Đế.
Dù chưa quen với khí hậu nơi miền cao, Thanh Loan vẫn giữ được giọng
ca vững vàng, duyên dáng, trầm ấm và truyền cảm. Cô đã cất cao tiếng hát
để bày tỏ niềm tri ân chân thành nhất của người em gái nhỏ hậu phương
đối với sự hy sinh cao cả của những người anh lính chiến QLVNCH trong
suốt chiều dài lịch sử chiến đấu để bảo quốc an dân.
Bằng một cuộc “Đố vui nhạc Lính”, Thanh Loan đã đưa các anh chị quay
về với những kỷ niệm của thời gian thật tươi thắm, những buổi hẹn hò đôi
lứa giữa những nàng sinh viên bé bỏng với các chàng trai thời loạn….
Toàn thể cử tọa trong hội trường bày tỏ sự mến mộ Thanh Loan, đồng
loạt đã yểm trợ mạnh mẽ cuốn CD “Vẫn Thương Màu Ao Trận” với tiếng hát
của cô được phát hành vào tuần tháng 8/2005.
Tiếng hát Thanh Loan cùng
với chân tình của đêm hội ngộ đã xua tan vùng trời băng giá trên thành
phố Denver.
Đáp lại tấm chân tình của người em gái hậu phương, các anh
chị tại Colorado đã hướng dẫn Thanh Loan đi xem những thắng cảnh nổi
tiếng như “Red Rock Ampitheater”, một sân khấu lộ thiên có sức chứa trên
5000 khán giả, là nơi dừng chân của những ca sĩ, những ban nhạc nổi
tiếng, trình diển trong những dịp hè… “Royce Gorge Bridge” chiếc cầu
treo cao nhất thế giới của thành phố Canyon City, cũng là nơi tọa lạc
một trại tù kiên cồ nhất nước Mỹ.
Đền Nữ Thánh Cabrini, cũng được Thanh Loan quá bước, dâng lời cầu
nguyện cho đất nước sớm được yên bình cho người dân Việt sống đời ấm no.
Thanh
Loan cũng đã đến Vương Quốc trượt tuyết Aspen và Vali trên quốc lộ
I-70, nơi chuẩn bị các môn thi đấu của Thế Vận Hội Mùa Đông…cũng như
những cánh muôn màu muôn sắc bay lượn trong “Butterfly Papvillion
Center” sẽ giúp cho Thanh Loan quên được những “cánh bướm cuồng si” lòng
đầy những mến mộ mù mờ đầy ma quái chực chờ đeo bám Thanh Loan…
Với tấm lòng ngưỡng mộ đối với những người anh trai tiền tuyến, Thanh
Loan rụt rè đề nghị xin được hộ tống đến tận Hawaii, trong ngày Đại Hội
Truyền Thống lần thứ XIV, tổ chức tại Honolulu của quí anh cựu sĩ quan
khóa XI Đồng Tiến.
Sau một chuyến bay thật dài, Thanh Loan được các anh tiếp đón một
cách nồng hậu bằng những tình cảm chân thành như thủa nào như các anh
trai đã gói ghém những món quà từ những tiền đồn xa xôi để trao tận tay
cho “Dạ Lan” người em gái nhỏ thân thương của các anh trai tiền tuyến,
một giọng nói đã làm ấm lòng người lính chiến đang ghì súng, kiên tâm
chờ giặc dưới giao thông hào vào những đêm lạnh giá…
Hawaii,một hải đảo thần tiên, nơi chan chứa những cảnh trí thiên
nhiên với đủ loại kỳ hoa dị thảo muôn màu muôn vẻ, những cuộc dạo thăm
những cảnh trí thần bí với những cổ tục lạ lùng của dân tộc địa phương
như thời đại hoang sơ trung cổ, đặc biệt là điệu vũ “Lắc Mông” tuyệt vời
của những cô gái Hạ Uy Di.
Trong ngày đại hội, lần đầu tiên trong đời, Thanh Loan được diện kiến
với những “Bóng Ma Biên Giới”, trách nhiệm về các cuộc hành quân trong
nội địa cũng như ngoại biên. Những người anh đã từng giữ vững những miền
biên cương tại 6 trại LLDB/Biên Phòng…
Những thước phim tài liệu ghi lại những trận đánh giải tỏa Đô Thành
hay giải vây An Lộc của các đơn vị đặc biệt và thiện chiến của QLVNCH,
máu của các anh em SQ khóa XI Đồng Tiến đã đổ trên khắp chiến trường của
4 vùng chiến thuật, tô thắm màu cờ sắc áo cho đơn vị, đập tan các hang ổ
của Cộng quân nhất là núi Cô Tô của vùng Thất Sơn huyền bí.
Thanh Loan cũng đã lắng nghe những thử thách gian nan mà các anh phải
gánh chịu sau ngày Quốc Hận 30-4-1975. “Học tập ư! Roi đòn vun vút…Cải
tạo ư! Báng súng với lưỡi lê…!!. Có những người đã đứng lên ngăn chận,
phá tan âm mưu của những kẻ cam tâm phản bội anh em, làm tay sai cho
giặc mà hậu quả là những trận đòn thù còn in đậm khắp trên thân thể cho
đến nay.
Honolulu lần đầu tiên được chứng kiến một lễ hội truyền thống, Thanh
Loan đã tung tăng với tiếng hát truyền cảm, nũng nịu, dễ thương cùng lối
trình diễn sống động lại những nét hào hùng của người lính chiến
QLVNCH. Tiếng hát của Thanh Loan đã át đi những tiếng sóng biển đang rì
rào hay gầm thét ngoài khơi. Không gian và thời gian trong hội trường
lắng đọng với lòng người như muốn chia xẻ với Thanh Loan, một người sanh
sau đẻ muộn mà luôn thương yêu, cảm thông những nỗi hy sinh mất mát
cùng với chiến công hiển hách của các bậc cha anh.
Trước khi trở về đất liền để đóng góp tiếng hát trong đêm văn nghệ
cứu trợ nạn nhân trận bão Katrina tại Wichita Kansas, Thanh Loan đã đi
thăm những đền kỷ niệm chiến hạm USS Arizona ở Pearl Habor để tưởng niệm
các chiến sĩ Hoa Kỳ đã hy sinh trong trận đánh phủ đầu của quân đội
Nhật trong thế chiến thứ hai.
Mặc cho mùa đông đã đến sớm trên miền cao, Wichita/Kansas chỉ mới bắt
đầu nhuộm sắc với những lá phong/Aspen vàng rơi rụng lác đác đó đây
trên đường phố làm xao xuyến những người Việt luôn mang nỗi buồn xa xứ.
Đêm văn nghệ gây quỹ cứu trợ đồng bào nạn nhân cơn bão Katrina được
tổ chức khá chu đáo, số người tham dự đã vượt quá mức dự tù của BTC,
chứng tỏ lòng tương thân tương trợ của người Việt Nam chúng ta tại địa
phương luôn được duy trì theo truyền thống dân tộc, cùng với một số ca
sĩ khác đến từ bờ biển phía Tây, Thanh loan đặc biệt với hai má lúm đồng
tiền xinh xắn, xuất hiện trong bộ quân phục màu áo hoa rừng, xứng đáng
với danh phong “Người Yêu Của Lính”, bằng những liên khúc về tính lính
và đời lính cùng với những bài ca ghi lại những tình cảm yêu thương rạt
rào về đời lính của người em gái nhỏ vốn luôn được ân cần dạy dỗ của mẹ
cha: “Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân…” đã làm say đắm cả hội
trường nhất là một số đông người hùng thuộc các quân binh chủng đã bồi
hồi xúc động luyến nhớ về những kỷ niệm êm đềm của một thời “Em hậu
phương, Anh tiền tuyến”. Có một số khách hào hoa muốn hóa thân làm kiếp
bướm để nhởn nhơ bay lượn trong “Vườn hoa tình ái” nhưng phải đành rũ
cánh, ôm chặt mối tình si vì chợt thấy Body Guard của Thanh Loan vốn là
một cựu sĩ quan, vẫn còn đầy đủ phong độ của một thời dạn dầy sương gió…
Trên suốt chặng đường dài gần 500 dặm trở lại Denver, những cành đồng
lúa vàng bait ngàn thẳng tắp với những đàn gia súc nhởn nhơ nhìn ngắm
những dàn khoan dầu lộ thiên dọc theo hai bên đường , đã làm cho Thanh
Loan ngậm ngùi thương tiếc cho quê hương mình sao cứ mãi chịu kiếp sống
lầm than nghèo khó dưới sự cai trị của kẻ vốn từ sâu bọ lên làm người,
huênh hoang khoác lác...
Phi trường Denver, lớn và hiện đại nhất thế giới, lúc nào cũng rộn
rịp khách đến, khách đi...Trong khi chờ đợi boarding, tâm tình của người
ca sĩ luôn hát cho đời để nhắn nhủ cho mọi người đừng bao giờ quên đi
sự hy sinh mất mát của một lớp người trai trẻ đã chọn cho mình một kiếp
sống chinh nhân, Thanh Loan khe khẻ: "Lòng trần còn tơ vương khanh tướng
thì đường trần mưa bay gió cuốn, còn nhiều anh ơi !!!"
Loa phóng thanh nhắc nhở đã đến giờ lên tàu, NLG chỉ còn kịp chỉ cho
Thanh Loan xem những bông hoa tuyết đầu mùa đã bắt đầu rơi nhẹ phủ lên
thân tàu và đó đây dọc theo phi đạo...Không nghĩ ngợi gì Thanh Loan chợt
mĩm cười: “Anh ơi có phải ngoài trời đang mưa…anh ơi có phải trời đã
sang Đông…”, với cái xiết tay cám ơn và từ giã để trở về với cuộc sống
bình thường hạnh phúc yên vui.
Lên xe, trở về với thực tại của một “Ranger”, NLG chép miệng: “Chiều
mưa biên giới…anh đi về đâu?” Để rồi đêm về bên ly rượu đắng, ngâm thơ
Hồ Trường…
Cám ơn Thanh Loan đã đồng ý cho NLG này ghi lại những giòng kỷ niệm
của một chuyến đi, và cũng với những giòng tâm sự này, xin chuyển đến
những bậc sinh thành ra Loan, rằng Người đã không hoài công để có một
đứa con yêu quí đã nhắc nhỡ cho đời về tấm lòng tri ân thiết tha và nồng
thắm dành cho những người đã hy sinh đời trai trẻ, đem xương máu quyết
một lòng bảo vệ quê hương và dân tộc…
Cám ơn Thanh Loan thật nhiều, cầu chúc Thanh Loan luôn tươi trẻ hát
nhiều và hay hơn nữa, để nhắc người đời luôn giữ mãi trong tâm tư những
tình cảm mến thương và luyến tiếc dành cho những con người xứng đáng với
danh xưng: Người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và câu nói thân
thương: “YOU ARE NOT FORGOTTEN”.
Những ngày vào đông nơi miền cao xứ tuyết. Colorado 11/2005
T.N.B
(NGƯỜI LÍNH GIÀ KHÓA 11/ĐỒNG TIẾN)